brimade, huấn nhục, khóa 17 Sĩ Quan Hải Quân VNCH, trường Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang

                                         CHUYỆN BRIMADE HẢI QUÂN.

                                                                                          Nguyễn bích Ngân

     Nói đến quân chủng Hải Quân mọi người đều có ấn tượng đẹp về những con tàu vượt trùng dương, lênh đênh sóng nước, phiêu bạt góc biển chân trời,
                                      " lấy biển cả làm nhà,
                                        lấy trăng sao làm bạn,
                                        lấy màu biển làm màu mắt của người yêu "
                                      ( Lời trưởng ban Brimade khóa 17/SQHQ/NT: Phạm Trọng Thu )
Nói đến Hải quân, người ta liên tưởng đến những người lính thủy hào hoa,phong nhã trong bộ tiểu lễ  hoa biển trắng, vai mang dây biểu chương vàng chạy sọc đỏ màu cờ (lúc mới vào quân trường); bộ đồ nỉ dạ xanh đen, đính nút đồng vàng cẩn hình mỏ neo, với những đường kim tuyến  " cấp bậc "  chói ngời lộng lẫy trên tay áo; bộ "demi saison " thanh nhã, hào hùng thu hút tình yêu," muời hai bến nước, mười ba bến tình! ".
        Nhưng ít người biết được chuyện Brimade của Hải Quân dở khóc dở cười đến cỡ nào.
Các quân, binh chủng khác đều có huấn nhục, nhằm huấn luyện thể năng và quân kỷ. Riêng Hải Quân thì gọi là Brimade, và lâu dần, khi nói đến Brimade thì liên tưởng đến thời gian gian khổ và khiếp sợ nhất của một người sĩ quan hải quân mới vào trường.
 
       Thời gian nầy kéo dài khoảng 2 tháng  song có cảm tưởng như vô tận, vì từng phút từng giây cứ nơm nớp lo sợ bị " quay ". Phương cách huấn nhục nầy không theo kỷ cương mà là tùy hứng, tự phát, tùy theo tâm tánh vui buồn của mỗi " bậc đàn anh ".
Về thời gian thì ngoài thời khóa ấn định, bất kể lúc nào, đàn anh cũng có thể quay " chui " được vì không ai báo cáo. Hình thức quay chui nầy nhằm " trừng trị "những đàn em bị coi là chống đối, cho dù cố ý hay vô tình bị hiểu lầm, để hả giận đàn anh. 
Do đó đàn em luôn sợ bị " trả thù ", tâm trạng rất khủng hoảng. Ðược cái là khi nằm xuống thì ngủ ngay vì quá mệt. Thời gian nầy việc ăn, uống không còn lạc thú mà chỉ để có sức sống qua ngày.

       Tuy nhiên, sau khi mãn khóa nhiều năm, gặp lại, thấy thật là thân thiết, bên chung trà chén rượu, cùng kể cho nhau nghe chuyện Brimade thời xưa.
       Tâm trạng khiếp sợ đàn anh đã có từ lúc tập trung trình diện chờ tàu ra Nha Trang mỗi ngày ở trại Bạch Ðằng. Một vài đàn anh về phép, ghé thăm và trấn an đàn em, song lại càng làm tăng thêm sự lo lắng hơn nữa . Khủng hoảng tinh thần lớn dần khi con tàu đưa đám đàn em gần đến bãi biển Nha Trang. Mọi người lục đục chuẩn bị hành trang cá nhân mà lòng nơm nớp sợ. Từ bải xa xa, bóng đàn anh lởn vởn tới lui trông có vẻ nôn nóng lắm.



   Chiếc Dương Vận Hạm 501 to lớn dường ấy mà hình như không có chỗ để giấu chúng tôi. Ngay khi tàu vừa ủi bải, cửa " ram " vừa hạ xuống nện mạnh vào cát, nhiệm sở vận chuyễn chưa giãi tán, thì đám đàn anh đã xông lên tàu đón mừng đàn em rồi. Bắt đầu là sự  sắp hàng điểm danh. Như có dặn dò trước, lời nói của đàn anh nhỏ nhẹ và êm ái lắm, ngoại trừ tiếng lệnh của người chỉ huy. 
Tuy nhiên họ không thể che giấu được lòng nôn nả mong sớm " hành hạ " đàn em, nên tới lui, qua lại vòng vòng nhìn ngắm chúng tôi, xem có bản mặt nào quen thuộc hay thấy ghét không, cơ hồ như họ đang chọn mua nô lệ. Tình cảnh đàn em thiệt hết sức tội nghiệp. Tiếng cười, tiêng nói vui vẻ kháu chuyện " Cô Chín  đen " trại Bạch Ðằng Sài Gòn biến mất, không còn chút ấn tượng. Cả những giọt nước mắt lâm ly và những lời thề non hẹn biển lúc chia tay người yêu xỉu lên xỉu xuống, cũng không một mãy may có trong lòng. Chúng tôi riu ríu rời tàu giống như đám tử tội đến nơi hành hình.

   Giờ phút nghiêm trọng đã đến. Chúng tôi tập họp, chấn chỉnh lại hàng lối ngay ngắn, trước sân cờ quân trường. Chung quanh chúng tôi dày đặt đám đàn anh mặt mày hung tợn, đằng đằng sát khí. Tiếng còi dài được thổi lên, hiệu lệnh im lặng triệt để. Trưỡng ban brimade bắt đầu hắng giọng, hùng hồn lên tiếng đọc diễn văn chào mừng đàn em với những lời rất văn chương, song với  chủ tâm  hù nạt đàn em nên giọng đọc trở thành đanh thép, đe dọa. Cuối cùng là câu nói đầy sát khí:
"....Sau khi nghe tiếng còi dài.., các anh vác ba lô lên vai, chạy một vòng quân trường, theo đàn anh. Anh nào tà tà thì rách da, chống đối rách thịt.... ".


   
Tiếng còi vừa cất lên thì  " quỉ dữ " đàn anh bắt đầu nhe nanh múa vuốt. Chúng tôi bắt đầu cắm đầu chạy miết, không dám ngó quanh, tay ghì chặc chiếc ba lô trên vai, cố chạy, cố chạy.  Tiếng thúc hối của đàn anh không ngừng thét bên tai. Họ chạy kèm sát, rầm rập như xông trận diệt thù. Mới đầu đội hình người chạy còn có hàng ngũ, dần dần tản mạn từng nhóm , sau đó từng người một, cách khoảng rãi rác, lơ thơ, trông giống đàn lạc đà mệt mỏi di hành trong sa mạc. Quân trường không biết lớn cở nào mà sao chạy hoài không thấy tới? Ba lô bây giờ nặng tợ bao gạo trăm kí. Có kẽ ôm trước ngực, có người kéo lê, đôi khi kẹp nách. Ðổi thế liền liền mà không tài nào feeling comfortable.  Hơi thở dồn dập, phổi không đủ oxy. Cặp chân nặng chình chịch như đeo đá. Ðàn anh giống như con đĩa đói máu, bám dính không rời, cùng với tiếng thét thúc giục, hăm dọa. Mồ hôi ướt đẫm cả mình mẩy, thấm qua lớp vải kaki loang lổ. Có người té , có người xỉu, có kẽ bị phạt hít đất, nhảy xổm, làm vịt đi ... Cũng có người liều mạng quăng cả ba lô, nhưng rồi thì cũng phải lượm lại sau một trận phạt nhừ tử, và tiếp tục chạy...Mệt và khát không thể tả.

                         Ôi Hải Quân giờ đây ta mới biết
                         Mộng hải hồ giết chết một đời ta... 
       Sau cú chạy marathon chết dở, đàn em được đưa về trại như đám tàn binh, mặt mày
thiểu nảo, xanh lè, thần sắc tan biến đâu hết trơn. Giá mà lúc nầy người yêu nhìn thấy chắc cũng bỏ. Ngày đầu tạm gọi là nương tay để lo chỗ ăn,ở, thu xếp các cái ổn định và những lời nhắc nhở, dặn dò về quy chế. Thời gian còn lại trong ngày là lúc đàn anh đi tìm bạn hay người quen. Trớ trêu là không ai dám nhận ai, chỉ trơ mắt nhìn, vì sợ có quen sẽ bị trù ẻo.
       Te. e. e.. tít tít! Tiếng còi dài báo hiệu ngày đầu tiên huấn nhục 1/30. Ðàn em ùn ùn chạy tủa ra từ các cửa phòng như đàn ong vở tổ đến sân tập họp. Ở đây đàn anh hùng hổ ban... huấn thị.



 

 

Chương trình sinh họạt hằng ngày được ấn định rõ ràng. Một tiếng còi dài báo thức, có thêm hai tiếng ngắn là tập họp. Mọi di chuyễn đều phải chạy, tập họp thì quì gối, hai tay lên đầu.  Bước ra khỏi phòng chỉ có chạy với quì gối. Một ngày ba lần lên lớp và hai lần brimade chính thức, thời gian  "quay chui " bất cứ lúc nào không tính. Weekend thì có " brimade văn nghệ ".

 Thời gian huấn nhục ít có đàn em nào dám đi tắm. Uống nước hay đi đại, tiểu tiện phải chờ đến lúc nửa đêm, vì sợ chạm mặt đàn anh. Mỗi lần đàn anh thấy mặt là y như có " trò chơi " để hành hạ. Vui thì hít đất, thụt dầu nhảy xổm, đi chân vịt, quay nhất dương chỉ. Tên nào bản mặt thấy dễ ghét quá thì có những hình phạt  riêng, theo sáng kiến  của mỗi đại quan.  Ði tiểu tiện phải len lén đi trong giờ các đại quan ngủ trưa, nếu bị bắt gặp, chắc chắn không tránh khỏi cảnh... đái rồi nín...đái...nín..đái..nín theo từng tiếng ra lệnh từ chậm tới mau, rốt cuc ướt quần là cái chắc. Trong hai tháng nầy thì quần áo không dám giặt, người không dám tắm. Cầu xí, giếng nước, phòng ăn dành ưu tiên cho đàn anh. Tinh thần khủng hoảng quá sức nên đường tiêu hóa xáo trộn, hầu hết bị bón, hai, ba ngày mới đại tiện một lần, phân tròn cứng như phân dê, muốn đi cho nhanh thật khó hơn lên trời. Nước uống nấu chín để ở phòng ăn, mỗi phòng đề cử một người ôm nón sắt đi lấy vào ban tối. Ðến phiên người nào lấy nước trong ngày là " may mắn " có dịp uống hết một nón nước đầy bụng, rồi  " được " nằm đè chồng lên nhau, một chồng 6,7 mạng, cho ói hết ra.  Kẽ nào nằm dưới có cảm giác như bị núi đè. Vô phước ngày nào mà không mang được nước về, sẽ không sống nổi với những ánh mắt oán trách của anh em trong phòng. Ðến giờ ăn, phải bò từ sân tập họp vào  phòng ăn, nối đuôi nhau, mặt người sau tựa sát đít người trước không được hở. Cái mùi hôi từ con người không tắm, áo quần không giặt, giống như mùi tử thi chết sình, lỡ mà anh nào chột bụng đánh hơi thì có nước nín thở mà chết. Trước khi ăn phải quì trên ghế để nghe các đại quan chữi bới, sỉ nhục.  Mỗi phần ăn đều có một chén nước trà khai vị, thường thường do đàn anh pha sẵn, màu sắc rất đen đúa đậm đà, mùi vị thì chua cay mặn nồng của chanh, ớt, tỏi, muối, nước mắm đều đủ cả. Thức ăn hai món không đổi: cá mối kho và canh " đại dương "( vớt hoài không thấy rau ).
      Hình thức quay brimade rất phong phú, đa dạng, tùy theo tâm tình hưng phấn của từng cá nhân đàn anh một. Ngoài những " Ðao phủ thủ " là những người do các đại quan chọn trong số đàn anh, có vẻ...hung thần nhất ( 7 người ), còn có một số đại quan thích giải trí nhưng không kém phần hăng say thô bạo, hợp chung lại, tạo nên những kỷ niệm dở khóc dở cười khó quên.
Mỗi lần tập họp luôn luôn có các đàn anh chực sẵn trước cửa mỗi phòng, đón phạt những người mà đàn anh cho là lề mề, chậm chạp. Hình phạt thường là đi đầu gối trần trên thềm ciment, từ cửa phòng ra đến sân tập họp. Việc nầy gần như là cơm bửa.  Có  đàn anh còn bắt vén quần khỏi gối, khám xem đầu gối có bị viêm mủ chưa, đọan rải cát lên thềm ciment, bắt quì xuống đi cho tóe máu.  Ít có ai dám tự ý xin  phép đi bệnh xá để chữa thương, vì đàn anh sợ ban chỉ huy biết
    Nói chung hình thức brimade cũng nhằm nâng cao thể lực, phản ứng nhanh nhẹn, tháo vát, phán đóan chính xác, kịp thời, rèn luyện nhân cách, sức chịu đựng, lòng nhẫn nhịn, tình đòan kết, tinh thần tôn trọng quân kỷ và lòng yêu nước triệt để. Song lý tưởng nầy thường bị lợi dụng từ đàn anh sang đàn em, lâu dần trở thành truyền thống, và ý nghĩa rèn luyện không được quan tâm, thay vào đó là tinh thần chế ngự, bắt phải khuất phục. Không có lịch trình căn bản huấn nhục từng ngày một, mà chỉ khởi đầu bằng những vòng chạy bền quanh sân trại, sau đó mới phát sinh những khám phá  các nạn nhân làm mồi vì do hiểu lầm chống đối. Sức khỏe yếu, khả năng thể lực kém, cá tánh ít nói, lầm lầm lì lì, nhất là những gương mặt có vẻ anh chị, dân chơi, láo cá, đểu cáng là những lý do chánh bị chú ý và thường được quay riêng.
   Thành phần bị xếp vào loại chống đối bị coi là khổ sở, xúi quẫy nhất suốt thời gian huấn nhục. Hình thức trừng trị có nhiều. Ði đầu gối hay cởi trần nằm lăn trên vĩ sắt nóng xe tăng lật ngược.
 
 
 
 
Bị kéo lê trên cỏ gai.  Bị đào hố chôn.  Bị bỏ vào thùng phi lăn tròn, trong khi đàn anh lấy cây sắt nện vào thùng. Nhúng đầu vào hầm nước phân lộ thiên, em nào có gan chỉ nhúng tóc thôi, sẽ bị đàn anh bắt lấy tay vuốt nước phân cho ướt đều cả mặt...v...v.. Mỗi lần huấn nhục đều có người bị khiên lên bịnh xá, có hôm lên đến năm sáu người, đa số ói mửa hay chụt rút ở bụng hoặc xỉu .

Huấn nhục buổi tối ở lớp học thì có những kiểu chơi nhẹ nhàng hơn.  Quì gối trên ghế, ngữa mặt lên, cởi vớ để lên mũi.  Hai người hôn nhau bằng miệng. Ngậm nòng nọc trong miệng ( nhái con chưa đứt đuôi ). Chun xuống bàn làm chó sủa. Người nào vô phước có người yêu gửi thư hoặc được gửi gắm thì chỉ có chết.




 






 

 Ở phòng ngủ có những kiểu như :  trồng chuối ngược đầu, treo giò, nhảy giường đôi lên xuống, nhảy qua cửa sổ. những thứ chơi nầy chỉ chấm dứt khi có người sút chân dập đầu xuống đất, hay té sụm, đuối sức quá, không nhảy nổi mới thôi. Ðặc biệt vào ngày trăng rằm thì có trò chơi  " Trăng lên hoa nở ". Vào gần nửa đêm, mọi người đều khiếp đãm vì đèn bỗng nhiên bật sáng rồi phụt tắt, cùng với tiếng đàn anh nhôn nhao thì thào trong  họng, giống như tiếng người bị that cổ: " Dậy! dậy! Hôm nay các đại quan mừng " trăng lên hoa nở ". Sau khi đèn tắt,các anh cởi quần áo ra, từng đôi hai người bắt cặp " làm tình ". Mau lên!..." Dứt lời, đèn bật sáng và đàn em trong phòng ai nấy đều ... sẵn sàng tác chiến. Không may là hôm đó có một anh bị trật xương háng mà lại nằm dưới, nên mỗi lần partner nằm trên đè... nhấp, thì anh lại  rên vì đau. Kế đó là trò chơi " hoa nở ". Mỗi người phải tự làm cho " hoa "của mình nở. Ðàn anh đứng thau láu mắt nhìn chờ đợi.  Khổ một nổi là trong hoàn cảnh như thế mà có một em lại làm cho hoa nở...trái mùa.  Thế là các đại quan lệnh cho bọn đàn em xúm nhau quì lạy khổ chủ, trong khi mặt  chủ nhân đóa hoa  cứ thộn ra.
   Ðêm có trăng thì hoa nở, đêm không trăng thì hoa tàn, được đàn anh đặt cho một cái tên rất  thi vị " Trăng tàn hoa rụng " Trò chơi nầy không diễn ra trong phòng, mà lại ở ngoài trời, trên cát. Cũng hình thức bắt cặp, nhưng hơi khác, là các đại quan chơi khâm, nặn kem đánh răng trét vào hạ bộ,  khiến đàn em bất ngờ bị nóng đột xuất, giật mình, theo phản xạ tự nhiên, mất tự chủ, chữi um lên.
   Weekend có brimade văn nghệ tổ chức vào ban tối.  Ðây là lúc vui vẻ mà đàn em có được nụ cười ...trong lòng, không dám cười ra tiếng vì sợ đàn anh.  Ðàn anh tuyễn chọn từng em một để thủ vai trong buổi diễn. Em nào đầu tròn làm ông sư. Tướng anh chị, cô hồn làm tướng cướp. Mặt đẹp trai, mãnh khãnh thì làm đào của đại quan.  Cô nào đẹp quá thì vũ thoát y. Có giọng tốt làm ca sĩ. Vai u thịt bắp làm cu li khiêng giường đại quan. Mỗi em phải tự lo liệu mọi thứ cho phần hóa trang của mình. Thầy tăng lấy mền làm y.   Ăn cướp lấy xẽng làm vũ khí. Vai đào dùng phấn đánh giày trắng và xi-ra làm mặt, vải trải giường hay bện lá cây làm xiêm y, vớ làm ngực...v...v...Những tên cu li có nhiệm vụ đến phòng các đại quan khiêng giường, có đại quan nằm cùng hai nàng hầu ngồi sẵn trên đó. Bốn tên một giường, khiêng vào vị trí hành lễ là phòng ăn. Hai cô đào hầu đại quan mỗi giường phải hóa trang coi cho bắt mắt, người phải thơm, luôn tay massage và quạt cho đại quan, lời nói phải thánh thót, dịu dàng. Nếu xấu quá hoặc ở dơ đại quan chê...hôi nách thì khổ.
Ông Tăng là người được chọn đọc diễn văn khai mạc, vì ông ở ngoài đời học cao hiểu rộng. Ông lấy mền đắp làm y, lấy nồi làm bình bát. Một tay ôm bát, một tay búp sen ngang ngực, trịnh trọng cúi chào: "Bần tăng chu du khắp nơi để hoằng dương đạo pháp, nhân đến nơi nầy, sanh tình cảm mến cảnh trời cao, biển xanh cát trắng, đồi núi chập chùng. Lại  nghe thấy quân trường Hải Quân có nhiều tiếng rên la thống khổ, không nở xa rời, nên mở lòng từ bi, dừng chân cứu khổ..
Sư phụ nói chưa hết câu chào đã bị đàn anh la thét lên  " dở quá! Hít đất! hít đất! Dám chửi đàn anh.." Thế là cả khóa đàn em đều bị đại họa. Suốt buổi " văn nghệ " gần như là những trận cười khoái chí của đàn anh, cũng là dịp để đàn anh, đàn em, đã quen nhau trước ngoài đời, tâm sự.

   Ðể chấm dứt  thời gian Brimade, đàn anh có tổ chức lễ nhận " Bố con ". Từ đây, những người đàn em tháng trước, tưởng chừng như bỏ cuộc, đã chuẩn bị trở thành một người sĩ quan Hải Quân tương lai, lòng đầy tự tin, hãnh diện và hiên ngang.
 
   Người sĩ quan Hải Quân luôn có niềm tự hào về thời gian Brimade.  Ðó là cuộc chiến không giới tuyến, hoàn toàn bị thua thiệt, không công bằng, không cân sức, gian truân và đầy sợ hãi.  Cuộc chiến đấu mà lòng tự ái và sự tôn nghiêm của  con người hầu như không tồn tại. Ðó là sự chiến thắng lòng nhu nhược, yếu hèn, không có chí khí và lòng tự tôn phù phiếm của chính bản thân mình.
 
   Brimade Hải Quân quả thật là niềm kiêu hãnh lớn lao vì nó giúp chúng ta tự tin, can đãm, và nhiều tài hoa.  Từ khi rời quân trường cho đến cuối đời, lúc nào chúng ta cũng cảm thấy mình tài giỏi, phát sinh từ lòng tự tin mãnh liệt nơi con người của mình, dám làm, dám đương đầu.  Sự tài giỏi không bằng lời nói khoe khoang, phô trương, mà bằng tấm lòng khiêm cung, nhân hậu. Mỗi một ý chúng ta nghĩ, một lời chúng ta nói, một hành động chúng ta làm, đều có phong độ  dáng dấp, hơi hướng của lòng bất khuất, tính kiên cường, được trui rèn từ đó mà ra.
                                                Brimade Hải quân nhiều kỷ niệm
                                                Niềm tự hào luôn mãi trong tim
                                                Cho dù gửi xác tận bờ xa
                                                Nha Trang vẫn nhớ hoài lính biển.
                                                Anh, em gặp lại vui tình biển
                                                Chung trà, chén rượu uống quên phiền
                                                Xa xứ nhiều năm lòng se lạnh
                                                Ngày xưa thuở ấy thật bình yên.

                        **********************************************************
CHÚ THÍCH:
Hình ảnh Brimade trích từ 'COLLECTION' của anh TRƯƠNG VĂN QUANG Úc Châu và thu thập từ các Đệ Nhị Hải Sư Khóa 17/SQHQ/NT.  


*********************************************************************************


 

Comments

Popular posts from this blog

liên đoàn tuần giang, đề đốc trần văn chơn, lcvp, lcm-6, đại đội tuần giang

đảo nam yết, namyit island, trường sa, hải quân vnch, HQ 6, đại tá hà văn ngạc, tháng 8/1973

trường sĩ quan hải quân nha trang, học viện hải quân vnch